Nghe đồng hồ chạy

Làm sao ngủ được bây giờ
Thời gian như một bài thơ thất vần
Nó làm em khổ tấm thân
Xoay ngang, chuyển dọc trăm lần trong đêm
Làm sao tin anh yêu em
Mỗi lần lặng lẽ kiếm tìm thực hư
Thì anh lại mỉm cười trừ
Đa nghi chi hỡi, đừng ngờ khổ công
Khi mô tâm sự ngập lòng
Làm sao yêu tới tuyệt cùng hỡi anh
Cuộc tình vốn rất mong manh
Bao nhiêu chung thuỷ tan thành gió mưa
Tiếng đồng hồ khóc tiễn đưa
Đêm đi, giấc ngủ vẫn chưa bắt đầu
Làm sao cho hết cơn sầu
Để chăn đắp ấm, gối đầu vào thơ…
CAO MỴ NHÂN