Lúc 0 giờ ngày…

Đã 0 giờ đêm rồi
Mà em chưa ngủ được
Chỉ vì anh không báo trước
Rằng anh sẽ vắng nhà…
Ôi, nếu tất cả những người đàn bà
Đều khắc khoải như em
Thì còn ai dùng thuốc ngủ đêm đêm
Và còn ai nghẹn ngào, lỡ dở
Anh đã trút hết vào đầu em
Bao nhiêu là buồn khổ
Bao nhiêu là day dứt
Bao nhiêu thao thức
Cho đến đêm nay
Giấc ngủ đã lùi sâu vào ký ức
Em ngồi thầm lặng nhìn trăng
Anh đã phiêu bạt bao năm
Đứng trước đêm đen
Trời rộng thênh thang
Nhưng buồng tim chật chội
Bởi tâm tư sâu thẳm, kinh hoàng
Và trăm điều bối rối… mê man…
CAO MỴ NHÂN