Tháng tư mất mát

Thế rồi vần vũ gió mưa
Một trời mây xám xuân xưa vận hành
Cuối cùng em mất biến anh
Bao nhiêu hình ảnh đẹp đành tiêu tan
Tháng tư hăm bảy điêu tàn
Ba mươi huyệt mộ son vàng lập nên
Cuồng phong phá bỏ êm đềm
Hai năm làm một thiên niên kỷ buồn
Ôi chao, nước chảy đá mòn
Tâm tư hoang loạn chẳng còn dấu yêu
Người đi, hoài bão mang theo
Ngày tha thiết đợi, đêm tiều tuỵ mong
Chưa từng hò hẹn chờ trông
Hay trong tình cảm mông lung, hững hờ
Cũng không cả mộng mị vờ
Mà toan đốt hết rừng thơ não nề
Tháng tư đã sẵn ê chề
Lại thêm buồn bã ủ ê quê người
Vẫn mình, trên suốt đường đời
Niềm tin giữ lại những lời trầm luân…
CAO MỴ NHÂN