Nắng vỡ

Thì cứ nhận chìm thương nhớ
Cho anh rong chơi mùa xuân
Tóc em cài hoa rực rỡ
Hôm nay và suốt trăm năm
Anh rời quê hương đi biệt
Tháng ngày chiu chắt tuổi thơ
Mùa xuân hẹn hò yêu mến
Nhắc em vun vén mộng mơ…
Bài thơ tháng ba bỏ dở
Em không viết tiếp gởi anh
Dấu vào gối chăn thầm nhủ
Cuộc tình mị ảo, mong manh
Đoá hồng vàng tươi vừa nở
Chân trời mờ mịt khói mây
Thềm hoa chan hoà nắng vỡ
Không ngăn được khổ luỵ này…
CAO MỴ NHÂN