Mời ngắm bình minh

Chùm hoa nâu nở rợp trời
Phố sầu dĩ vãng của người trăm năm
Sắc hoa sao lại lặng thầm
Khiến tầng lá biếc bỗng trầm tư thêm
Tại sao không nói yêu em
Từ khi hạnh ngộ dài thêm tháng ngày
Để làm chi hỡi vòng tay
Đã không siết chặt được giây phút buồn
Thế nhưng hoa nở sắt son
Nếu ai chưa thấy, ngó mòn mắt thơ
Hoa vàng, hoa tím mộng mơ
Còn hoa nâu đậm tóc tơ u tình
Mời anh đến ngắm bình minh
Hoàng hôn cũng vậy hoa xinh tươi hoài
Hoa nâu buông thả phương đoài
Từng chùm phủ kín song ngoài nhà em…
CAO MỴ NHÂN